Đang tải...
Loading...
Đang tải dữ liệu...
CHÚNG SANH VÔ BIÊN THỆ NGUYỆN ĐỘ, PHIỀN NÃO VÔ TẬN THỆ NGUYỆN ĐOẠN, PHÁP MÔN VÔ LƯỢNG THỆ NGUYỆN HỌC, PHẬT ĐẠO VÔ THƯỢNG THỆ NGUYỆN THÀNH..

CHỨNG ĐẠO CA giảng giải yếu lược – ngày 18/1/2017
KHÚC CA CHỨNG ĐẠO – BÀI 51

 

Phiên Âm:
Sư Tử hống, vô úy thuyết
Thâm ta mông đổng ngoan bì đát
Chỉ tri phạm trọng chướng Bồ Đề
Bất kiến Như Lai khai bí quyết.
Hữu nhị Tỳ Khưu phạm dâm sát
Ba Ly huỳnh quang tăng tội kiết
Duy Ma đại sĩ đốn trừ nghi
Du như hách nhật tiêu sương tuyết.

Tạm Dịch Nghĩa:

Tiếng Sư Tử (Tiếng Chánh Pháp) dạy lối đi không sợ hãi
Thương thay cho những người nhẹ dạ mê mờ.
Tim bị suy, óc kém, cứ làm càm sợ tội nọ lỗi kia
Thật khù khờ không hay “kho chánh lý” của Như Lai đã mở.
Có hai thầy Tỳ Kheo phạm giới Dâm và Sát
Luật Sư Ưu Ba Ly xử đuổi khỏi Tăng đoàn.
Cho rằng tội kia là trọng tội như đứt đầu
Làm cho tâm người phạm hoang man như sa vào hố thẩm
Lúc bấy giờ, gặp Duy Ma người hiểu thông Kinh tạng
Bào chửa mối nghi lo sợ, sửa sai mà tiếp tục tu hành
Quả rõ ràng Tánh tội vốn là không!
Biết hối cải thì tội như tuyết sương sạch tan trong nắng sớm.

Yếu Luận Giảng Giải:

Đây là một bài Thi ca nói lên về Tánh tội, thi ca này phải dành riêng người có nhận thức chân lý sâu sắc về Đại Thừa, còn hàng tiểu thừa thì khó tiếp thu ý thú cao tột này. Tánh của tội là bổn không, tội nó không có tự thể; mê thì nó có sanh khởi tác động hoành hành, giác thì tự nó mất công dụng. Người đệ tử nhà Phật tránh tạo tội, không gậy tạo tội lỗi, nếu lở phạm thì không có gì phải sợ sệt. Tội lỗi không có gì mà thúc đẩy con người hãi hùng mà cần phải ăn năn sám hối thì sạch như băng tuyết.

Cho nên Khế Kinh ví tâm mình như nước biển “Đại hải bất nạp tử thi”. Bao nhiêu thây chết biển đều đưa vào bờ, biển mênh mông như vậy mà không chứa thây chết, hay rác rưởi. Biển đưa tạc vào bờ. Tâm ta bị vô minh mê muội tạo nghiệp ác, xem như ô nhiễm; nếu ta biết làm những điều thiện điều tốt thì từ từ hóa giải những việc tội lỗi kia.

Tâm ta giống như bầu hư không tự thanh tịnh từ vô thỉ dĩ chí vô chung. Bầu hư không ta có đốt bao nhiêu khói bụi nhiễm ô, nhưng rồi hư không tự hóa giải bầu hư không thanh tịnh. 
Tâm ta ví như đất, từ xưa đến nay chôn không biết bao nhiêu tử thi , vứt không biết bao nhiêu súc vật, rác rưởi, đất cũng hóa giải cũng trở về tánh thanh tịnh của đất. 
Tâm ta như lửa, nướng thức ăn ngon hay sát thúi, lửa cũng hóa giải.
Tâm ta như gió, bao nhiêu mùi vị, gió cũng tự hóa giải không phân biệt lấy bỏ vị nào...

Phật là người có Tứ Vô Sở Úy, nên thuyết pháp chân thật không hề sợ hãi lo âu.

-Nhất thiết trí vô úy: Trí có công dụng nhận thức ngã pháp giai không. Trên cõi đời này có hai loại chúng sinh hữu tình và vô tình “Giả chúng duyên nhi sinh, cố viết chúng sanh”. Vì giả chúng duyên sinh nên vô ngã. Nhìn thấu triệt vạn pháp nó không có chủ thể độc lập tự nó sanh ra nó.

Cho nên nói độc lập là nói ngoa, ấu trỉ ngây thơ; thật sự có cái gì gọi là độc lập. Nhớ tuồng cải lương Tô Ánh Nguyệt, lúc mà Ông Hương Cả (Cha cô Nguyệt) và Cha chú Minh đấu khẩu với nhau, về vấn đề Xưa và nay, người thì chấp cho là mình xưa nên “Thủ cựu bày tân” nghĩa là giử xưa bày trừ cái nay; Người thì cho mình là “thủ cựu nghinh tân” giử xưa và theo mới. Cuối cùng Cha chú Minh đúc kết một câu: Ông Cả à! Ông cho tôi nay là ôm chân Pháp, thật ra Ông cũng đang bợ cẳng Tây….Trên cõi đời có cái gì là chân thật độc lập đâu, tất cả trùng trùng duyên vô tận nương gá mà sanh. 

“Bất kiến nhất pháp tức Như Lai
Thị Tác danh vi Quán Tự tại”

Ai thấy như vậy đạt Nhất Thiết Trí, thấy hữu tình vô tình đều là huyễn hóa.

- Lậu tận vô úy: Nghĩa là không còn tham, sân, si, mạn, nghi, thân kiến, tà kiến, kiến thủ kiến, giới cấm thủ kiến, phẩn, hận…tên khác của phiền não là vô minh. Như Lai không còn vô minh, vì tỉnh thức nhận thấy phiền não vô minh không thật tánh. Khi mê nó hoành hành, khi tỉnh thức không tìm ra được chúng, vì tánh chất như huyễn của nó. Giống như người bịnh mắt hột thì thấy bầy ruồi nhởn nhơ trước mắt, như người nằm mộng thấy ác mộng hãy hùng, khi tỉnh mộng thì không có thật. Học tư tưởng cao tột này thì phải có chủng tánh Đại Thừa, còn chủng tánh ngoại đạo, phàm phu là không thể nghe và tiếp thu nỗi ý nghĩa này.

- Thuyết chướng đạo vô úy: Đối với đạo Nho, cái chướng đạo của con người là “Tửu, sắc, tài, khí” bốn bức tường đó ai mà nhảy ra khỏi là thần tiên bất tử; còn Phật chỉ năm cái chướng đạo là “Tài, sắc, danh, thực, thùy” ai mà bị nhốt vào năm thứ đó là bị chướng đạo, làm cho con người không có tự tại giải thoát, nguyên nhân chướng đạo. Phật thuyết pháp vạch ra con đường không sợ hãi.

- Thuyết tận khổ đạo vô úy: Truy nguyên nhân sanh ra khổ; nhưng nó không tồn tại vì tánh của nó không thật tánh. Giống như những thứ bệnh vi trùng độc đều có thuốc hóa giải, chẳng qua tìm được thuốc , hoặc đang tìm, sẽ tìm phương thuốc. 
Cách đây mấy mươi năm bệnh phong cùi, bệnh tim khi chưa có tiến triển về y học thì xem như bệnh khó khăn nan y, khi tìm được thuốc rồi thì trị bệnh dễ dàng…Nói về bệnh tâm, như san tham thì lấy thuốc Bố Thí, giải đãi thì thuốc Tinh Tấn, giận dữ thì thuốc là Nhẫn Nhục…Cuối cùng Trí Huệ độ ngu si. 

Tiếng chánh pháp dạy lối đi không sợ hãi
Thương thay cho những người nhẹ dạ mê mờ.
Tim bị suy, óc kém cứ làm càm sợ tội nọ lỗi kia,
Thật khù khờ không hay “Kho chánh lý” Như Lai đã mở.

Như Lai có bí quyết mở cho chúng sanh, tánh của tội không thật tánh, quan trọng có ăn năn hối cải. Tâm ta hóa giải tất cả, an tâm tu tập sống thoải mái. Ly trà đắng thì rót nước trong từ từ phai nhạt …Cái nào ác đừng làm, hại mình hại người hại chúng sanh thì đừng làm; cái gì an lạc cho mình cho người thì tăng trưởng mà làm. Đây là giáo lý viên giáo của Đại thừa, cho nên phải hiểu “Thừa”, “Giáo” cho rõ ràng.

“Tội tùng tâm khởi tùng tâm diệt
Tâm nhược diệt thời, tội diệt vong.
Tội vong tâm diệt lưỡng câu không
Thị tắc danh vi chân sám hối”.

Giáo lý này phải chủng tánh Đại thừa nghe thỏa mãn, an lạc ngay thực tại.
Khi Phật còn tại thế có nhóm Tỳ Kheo gọi là Lục Quần Tỳ Kheo, theo tư tưởng đại thừa họ là người “Ngoại hiện Thinh văn, nội bí Bồ tát”, họ thị hiện phạm giới để cho có lí do chính đáng Phật chế giới, từ duyên cớ đó mà Phật chế giới cho đời sau.

Mười hai năm đầu khi Phật thành đạo, thuyết pháp độ sanh tiếp Tăng độ chúng không có giới nào, ngoài Đại Ý Phật Pháp:

“Chư ác mạc tác
Chúng thiện phụng hành
Tự tịnh kỳ ý
Thị chư Phật giáo”.

Phật không bao giờ dùng quyền năng tối thượng mà tự đặt ra giới nào cả. Tất cả bao nhiêu giới đều có người phạm. Phật cùng các đệ tử đời sống rất bình thường. Phật phân tách những việc làm như vậy làm ngăn trở đạo như thế nào; cho nên nhắc nhở cho sửa sai được thanh tịnh gọi là chế giới. Giới Phật chế là từ năm thứ 13 sau khi thành đạo. Bài này và bài thứ 49 có nhắc việc phạm tội của hai vị Tỳ Kheo Là Dũng Thí thì phạm giới dâm, Phạm Thí phạm giới sát.

Ngài Ưu Ba Ly là luật sư thời bấy giờ sử phải đuổi khỏi Tăng đoàn, vì phạm trọng tội.

Duy Ma Cật là: Người bất tư nghì, tập hợp chúng bất tư nghì, thuyết pháp bất tư nghì, trình diễn cảnh giới bất tư nghì, pháp môn giải thoát bất tư nghì. Đó là năm việc Bất tư nghì của ngài Duy Ma Cật. Tất cả Pháp của Chư Phật ông đều thông suốt, không sai sót ngang bằng với các vị Bồ tát, tầm cở đối thoại với ông là Văn Thù Bồ Tát. Hiện thân cư sĩ không có phiền não vô minh, kiến thức thực hành đạo Bồ tát. Sinh hoạt mọi vấn đề của người thường với mọi người mà không ố nhiễm mà còn hướng mọi người phát Bồ đề tâm “Con người Bất tư nghì” là vậy.

Ngài Ưu Ba Ly lấy Giới luật, chấp chặt tư tưởng Thinh văn (Tiểu thừa) mà giải thích tội của hai vị Tỳ Kheo, tội phải đuổi khỏi Tăng đoàn. Thượng thủ Ưu Ba Ly xử là phạm tội trọng, tội “đoạn đầu” như cây cau cây dừa bị đứt ngang củ hủ, không cho làm Tỳ Kheo, không cho tu nữa.

“Huỳnh quang” là ánh sáng của tia sáng đơm đớm.
Khi gặp Ngài Duy Ma Cật đại sĩ, Duy Ma Cật thay mặt hai thầy Tỳ Kheo bày giải tâm thành chuộc tội và nói lên sự phát tâm cần cầu sám hối để tu tập. Duy Ma Cật khuyên đừng cho mục ghẻ làm lớn, chuyện bé chớ xé to. Tìm tội nó chổ nào mà kết tội lớn như vậy. Ngọc rớt dưới bùn đem rửa vẫn có giá trị như thường. Phật tánh không bao giờ mất, như sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Thế thì hai vị Tỳ Kheo hồi đầu thị ngạn, phát tâm không làm sai trái mà dũng mảnh tinh tấn tu hành đắc đạo, phát huy chủng tánh Đại thừa của chính mình. 

Ba Ly huỳnh quang tăng tội kiết
Duy Ma đại sĩ đốn trừ nghi
Du như bách nhật tiêu băng tuyết.

Tánh tội vốn không sạch như băng tuyết, khi mặt trời trí huệ tỏa rồi thì sương tuyết biến tan theo mậy khói. Sám hối là “Sám giả sám kỳ tiền khiên, hối giả hối kỳ hậu quá”.

 

Bất Dị Pháp Sư.

639 Lượt xem

Tin và ảnh: Super User

Các tin có liên quan


Thông Tin
Thông Tin Học Giáo Pháp.

Thông Tin Học Giáo Pháp.
Kính thưa Chư Quyến Thuộc gần xa!
Chương trình: Tu Học Phật pháp, bắt đầu từ sáng thứ 3, ngày 19/12/2017, sẻ học bộ Kinh DUY MA CẬT, trực tiếp tại trang Facebook: Hiển Dương Chân Lý.
Hàng tuần vào sáng ngày thứ 3, 5, 7 (Giờ Mỹ...Xem thêm

Video Nổi bậc
Ảnh Hoạt Động Phật Sự
Phật Âm
PHÁP THOẠI
Nghe nhạc phật
Album Nhạc Nổi Bậc
Liên kết Website

Thống kê

Tổng lượng truy cập : 5.393.552 Truy cập

Đang trực tuyến : 4 Phật tử

Tổng số thành viên : 22 Thành viên

Tổng số lượt xem video : 3.074.561 Lượt xem

Tổng số lượt nghe nhạc : 7.337 Lượt nghe

FaceBook