Đang tải...
Loading...
Đang tải dữ liệu...
CHÚNG SANH VÔ BIÊN THỆ NGUYỆN ĐỘ, PHIỀN NÃO VÔ TẬN THỆ NGUYỆN ĐOẠN, PHÁP MÔN VÔ LƯỢNG THỆ NGUYỆN HỌC, PHẬT ĐẠO VÔ THƯỢNG THỆ NGUYỆN THÀNH..

NHỚ LỜI NGƯỜI XƯA – Kỳ 9
GIA NHÂN KHIÊNG KIỆU LÀ CÁC THẦY TU KIẾP TRƯỚC

 

Từ “Kinh Vị Tằng Hữu” dạy rằng: 
Vào một hôm, vua Ba Tư Nặc và hoàng hậu Mạt Lợi đến tịnh xá Kỳ Viên nghe Phật thuyết pháp. Vua cưỡi ngựa, còn hoàng hậu ngồi trên kiệu do 4 người bán nam bán nữ khiêng. Trong lúc vua và hoàng hậu vào nghe thuyết pháp thì 4 tên khiêng kiệu nằm chờ ở cổng Tịnh xá. Trong lúc bọn chúng ngủ mê, một kẻ gian lén trộm lấy ngọc mani trên kiệu báu của hoàng hậu. Khi ấy cận vệ của hoàng hậu ra ngoài xem chừng, thấy mất ngọc Mani liền nghi 4 tên này ăn trộm, nên nổi giận lấy roi đánh tụi nó. Bị đánh đau quá, một tên bỏ chạy vào Tịnh xá kêu oan.
Phật báo ngài A Nan: Người hãy ra bảo cận vệ đừng đánh oan người vô tội. Vì 4 người ấy chính là Thầy đời trước của Hoàng hậu.
Hoàng hậu nghe Phật nói như vậy, liền đứng dậy cung kính chắp tay bạch Phật: Bạch đức Thế Tôn! Như lời Thế Tôn nói thì 4 người khiêng kiệu cho con chính là thầy đời trước của con. Con thật mê muội không rõ, cúi xin Thế Tôn từ bi nói rõ nhân duyên cho chúng con được biết.
Phật nói như sau:
- Trong một kiếp quá khứ, khi ấy có 5 vị Tỳ kheo lười biếng không học Giáo lý, Kinh luật, không tu hành nghiêm túc, 5 người bày mưu với nhau để ăn lường tín thí, nào là làm Chùa tạc tượng có Công đức, nào trai đàn chẩn tế cúng vái van xin, nào Từ thiện phóng sanh gạt lường bỏ túi, v.v Khi ấy có một nữ cư sĩ thuần thành tên là Đề Vi nghe tin đồn, và ham thích phước báu nên cúng dường. 
Đến nơi làm lễ, thiết đãi cúng dường 5 thầy Tỳ kheo, tướng thì cao rộng, ăn nói lưu loát, nào là Thầy tạo nhà Vãng sanh không lấy tiền ai nên thí chủ ủng hộ, nào là cất Chùa báo ơn Phật cho bá tánh tu hành, nào là Tình thương người nghèo tàn tật Thầy phát tâm Từ thiện bố thí v.v… Các Thầy tỳ kheo ấy nói lời như mật ngọt rót vào lòng, thậm chí nước mắt lưng tròng thương chúng sanh tha thiết. 
Các Tỳ kheo được thí chủ cúng dường hậu hỷ, khởi nghĩ rằng: “Có gì sung sướng cho bằng. Người ta sinh ra ở đời phải tìm mọi cách kiếm sống qua ngày, dù được như ý nhưng cũng không thể bằng bọn ta, chẳng nhọc thân mà lại được hưởng phước lợi, đây há chẳng phải nhờ sức trí tuệ hay sao?”. Dầu sung sướng được cúng dường, nhưng lòng tham chưa thỏa, muốn kiếm thêm tiền của để sau này thọ hưởng riêng thú vui ngũ dục. Nay thì Thầy tỳ kheo này bảo làm cái này có phước, mai thì Thầy tỳ kheo khác bảo làm cái kia có phước. Nhiều người nghe thấy, đua nhau mang đến đủ thứ tiền tài ẩm thực, cung kính cúng dường… như thế nhiều năm. Các vị Tỳ kheo kia, chuyên làm việc lừa đảo, lợi dụng lòng tốt của kẻ khác, nên sau khi mạng chung, sinh vào địa ngục tám nghìn ức kiếp chịu quả báo rất khổ. Sau khi hết tội địa ngục, phải chịu thân ngạ quỷ trải qua tám nghìn kiếp. Sau khi hết nghiệp ngạ quỷ, phải làm thân súc sinh để đền trả sự cúng dường đời trước cho chủ nhân.
Phật bảo vua Ba Tư Nặc: Bà Đề Vi thuở đó chính là hoàng hậu Mạt Lợi hiện nay, còn 5 thầy Tỳ kheo, bây giờ là 5 người khiêng kiệu cho hoàng hậu.
Vua bạch Phật rằng: Theo như lời đức Thế Tôn nói thì có 5 người nhưng sao chỉ thấy có 4 người khiêng kiệu, còn một người nữa ở chỗ nào?
Phật bảo vua: “Người thứ năm là người thưởng ở trong cung quét dọn cầu xí và đổ phân, vì người đó thường đi tán thán giới hạnh rỗng, ùa theo sự sai trái”.
Hoàng hậu nghe xong rùng mình rởn ốc, ôm lòng kính sợ, bạch với Phật rằng: Thưa đức Thế Tôn! Nay con biết được họ là Thầy con đời trước, lòng con rất lo sợ phạm tội. Bởi vì đối với bậc thầy của mình thì phải cung kính lễ bái mới phải. Mà nay trở lại sai khiêng kiệu không khác gì trâu ngựa. Vì nhân duyên đó nên con rất lo sợ, cúi xin Phật thương xót dạy con sám hối.
Phật bảo hoàng hậu: Hoàng hậu Mạt Lợi không có tội lỗi gì nên chớ kinh sợ. Chúng sinh nhiều căn tánh, hạnh nghiệp không giống nhau, làm lành thì hưởng phước, làm ác thì thọ tai ương. Hoàng hậu đời trước tâm thanh tịnh, ưa cúng dường các bậc tu hành, nhờ phước đức đó nên sinh ra mỗi kiếp thường gặp Thầy lành bạn tốt. Cho đến ngày nay, hưởng phước gặp Phật ra đời, được nghe Chánh pháp, tín thọ phụng hành, nên không có tội lỗi chi.
Sau khi nghe Phật khai thị, Hoàng hậu muốn tha cho 4 tên khiêng kiệu, không dám sai khiến nữa và cầu xin Phật thuyết pháp cho chúng hiểu đạo, bỏ ác tu thiện để mau thoát khổ.
Phật bảo hoàng hậu: Nay nếu muốn Ta khai hóa thì phải gọi người đổ phân trong cung lại đây luôn.
Hoàng hậu liền sai sứ đi gọi người thứ năm đến. Đức Thế Tôn từ bi hỏi thăm: Các ngươi thân thể có được mạnh khỏe, an ổn, vui sướng chăng?
Năm người nổi giận nói rằng: Chúng tôi ngày đêm cực khổ, bị đánh đập sai sử không được nghỉ ngơi, có vui sướng gì đâu, Phật há không biết hay sao mà lại hỏi các ngươi có an ổn, vui sướng chăng?
Phật bảo 5 người rằng: Sự khổ của các ngươi ngày nay đều do đời trước gian dối nịnh hót, đem tâm bất thiện, lường gạt người khác, để thọ hưởng cúng dường. Nghiệp tội đó đền trả đến nay còn chưa hết. Nếu muốn thoát khỏi quả báo ác thì phải hết lòng sám hối, cải dữ tu hành.
Các người ấy nghe Phật nói, đùng đùng nổi giận quay lưng đi, không muốn nghe nữa. Phật bèn dùng thần lực hiện ra một hóa Phật đứng trước mặt bọn chúng, dùng phương tiện khuyên bảo sám hối. Nhưng bọn chúng tức mình quay mặt về hướng Đông. Cũng thấy hóa Phật ở trước mặt. Quay về hướng Tây, cũng có hóa Phật. Quay hướng nào cũng đều có Phật đứng trước mặt. Bọn chúng bí quá la lên:
- Chúng tôi là người tệ ác. Phật không thương xót mà còn bao vây, áp đảo thêm nữa!
Khi ấy, Thế Tôn liền thâu nhiếp hóa Phật lại thành một Phật và bảo đại chúng:
- Các ngươi phải biết chúng sinh tội nghiệp có hai món chướng. Một là nghiệp chướng, hai là phiến não chướng. Người tội nhẹ thì có phiền não chướng, người tội nặng thì có nghiệp chướng. Các ngươi đây có đủ hai chướng. Ví tội chướng quá nặng nên không thể nghe được lời giáo hóa của Phật.
Hoàng hậu thấy họ không chịu nghe lời Phật giáo hóa, buồn cảm thương tâm nói với 5 người rằng:
- Ta nay đã rõ nhân duyên đời trước nên tha cho các ngươi, muốn đi đâu tùy ý.
Bọn chúng quỳ gối khóc lóc thưa với Hoàng hậu:
- Muôn tâu lệnh bà, chúng tội phụng sự hầu hạ không biết có lỗi gì mà lệnh bà lại đuổi chúng tôi? Nếu có gì không vừa ý, cúi xin lệnh bà rộng lòng tha thứ, cho chúng tôi hầu hạ như trước.
Hoàng hậu từ chối đôi ba lần, nhưng họ nhất định ở lại, không chịu đi đâu hết. Túng thế Hoàng hậu cầu cứu đến Phật:
- Thưa Thế Tôn! Con thiệt tình dung thứ cho họ mà họ nhất định không chịu đi, nhất định ở lại trả nợ, vậy phải làm sao đây?
Phật bảo hoàng hậu:
- Bọn chúng trả nợ đời trước chưa hết, nhân duyên bó buộc nên không đi được. Hoàng hậu chẳng cần làm sao, cứ để chúng phụng sự như trước, đến khi nào trả hết nợ tự động chúng sẽ ra đi.
Luận bàn:
Thời xa xưa, Phu nhân Mạt Lợi cúng dường bởi lòng tin Tam Bảo, một tâm hướng thiện. Cúng dường lầm người, nhưng túc duyên sẳn có vẫn được phước báu như hiện đời nhận được vẫn tốt. Ở đây, cần phân định cho rõ: Phu nhân lòng cúng dường không biết cúng dường ác Tăng, không bị tiến dèm pha như đời này. Phu nhân chỉ vì lòng tôn trọng Phật – Pháp - Tăng mà cung dưỡng. Do tâm đó mà quả báo Phu nhân nhận được vẫn tốt đẹp. Với tâm lượng sau thì quả báo không như vậy. Cho nên, trong kinh Niết Bàn Phật nói “Nên cúng dường cho người đáng cúng dường. Không cúng dường cho người không đáng cúng dường”.
Các Thầy tu kia nhân gây rồi nếu không chuyển tâm tu hành thì sẽ trả quả cho hết mới thôi. Có tha cũng không chịu buông. Đến nỗi gặp Phật hiện đời cũng không có tâm quay đầu cảnh tỉnh, còn nỗi giận khi nghe lời Phật nói, nghiệp báo khôn cùng.
Dùng áo Như Lai để gạt gẫm chúng sinh mưu lợi, quả báo đọa địa ngục vô lượng kiếp, làm thân ngã quỉ vô lượng kiếp, rồi sau mới làm trâu làm ngựa trả cái quả ấy.
Tâm sân hận khiến chúng sinh không thấy được lẻ phải, không nhận được điều tốt đẹp trước mắt. Dù Phật có hiện ra trước mắt cũng không thể thấy. Tâm sân hận đáng sợ như vậy. Cần cẩn thận với tâm sân hận của chính mình. 
Nghiệp của chúng sinh, nếu không tự chuyển tâm cứu mình thì dù có năng lực tu hành như Phật cũng chẳng thể cứu. 
Biển khổ muôn trùng chơi vơi, nếu thuyền nan lạc lối. Người tín đồ Phật giáo bất luận Tăng Ni hay Cư sĩ đều tin sâu lý Nhân Quả; thì may ra cứu kịp sai lầm. Hãy dừng lại mọi điên rồ tham dục vật chất, tình cảm tư tưởng, vừa tự độ và độ tha; góp phần xây dựng đời sống lành mạnh an lạc cho thế hệ sau này.
Tôi cũng là một trong số người manh danh Thích tử, chẳng lẽ nào cố ý phá tan cái đẹp của Tăng đoàn Thích tử hay sao? Trãi những năm qua, viết hàng trăm bài, giảng hàng ngàn bài ít nhiều cũng giúp cho số lượng hành giả học Phật thiệt gặt hái nhiều tinh hoa cốt lõi. Nhưng cũng không sao làm cho số lượng không nhỏ bực mình chộc dạ bởi những lời như có ý chỉ trích phơi bày.
Ai là người đệ tử Phật giáo chân thật có ý hướng đến Vô thượng Bồ đề, thì gặp phải chút gió lay bất chuyển, còn ai chỉ vì hình tướng đam mê, bất luận mê cái gì, nào là mê danh chức, mê chùa to đất rộng, mê của cải vật chất v.v… Còn cư sĩ tai gia đến Chùa thì cũng quá nhiều cái mê, tín nữ thì mê Thầy, Thiện nam thì mê Sư cô, mê tán tụng ngân nga, mê điện Phật chuông mõ, mê bạn bè hành huyên, dẫn độ mê sanh Tây phương Cực lạc, mê phước báu giàu sang đẹp đẽ v.v… đủ thứ mê.
Tôi lắm lúc bao phen cũng bị lầm mê như các vị, bởi mê nên cứ lẫn quẩn sai lầm, chạy trốn mê này bị sang nơi mê khác. Sực tỉnh ra bị Mộng – Tưởng đảo điên. Vì mình mê nên cứ sợ tiếng dèm pha chê trách, chỉ vị mê nên thích tiếng ngọt ngào giọng huyễn của khen tặng dua nịnh.
Nhắc lại Câu chuyện này, như tiếng sắm vang trời vào trí não tôi nhắc mình sực tỉnh và gởi lời thiết tha đến tất cả quý Phật tử xa gần hãy cạn suy.
Nam mô Bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

 

Con đấng Pháp vương: Thiện Tài (Bất Dị sơn Tăng)

400 Lượt xem

Tin và ảnh: Super User

Các tin có liên quan


Video Nổi bậc
Ảnh Hoạt Động Phật Sự
Phật Âm
PHÁP THOẠI
Nghe nhạc phật
Album Nhạc Nổi Bậc
Liên kết Website

Thống kê

Tổng lượng truy cập : 5.150.986 Truy cập

Đang trực tuyến : 4 Phật tử

Tổng số thành viên : 20 Thành viên

Tổng số lượt xem video : 2.455.472 Lượt xem

Tổng số lượt nghe nhạc : 6.409 Lượt nghe

FaceBook